Ьảᴏ ᴠệ ᴍẹ ᴆể гồɪ …тһươпɡ ɑпһ զᴜá!

Cứu mẹ khỏi bị cha đánh đập tàn ác ngay trong ngày gần Tết, chàng trai Lê Anh Tuấn (SN 1995) đã biến thành nghịch tử hại cha. Thế nhưng nỗi đau tột cùng mà Tuấn không ngờ tới lại chính là việc bà nội bênh cha, đến đồn công an yêu cầu tử hình cháu nội.

Đối tượng Tuấn

Đối tượng Tuấn
Về đến trung tâm chợ xã, không khó khăn lắm để hỏi thăm nhà của Lê Anh Tuấn (SN 1995, ngụ ấp Vĩnh Khánh 2, xã Vĩnh Xuân, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long) bởi vụ án con giết cha lắm thương tâm này ai cũng biết. Thế nhưng không một ai trách hành vi nhẫn tâm của người con mà còn cảm thấy nhẹ nhõm cho cuộc sống của gia đình Tuấn sau này, sẽ không còn phải bị bạo hành, xách dao rượt chém mỗi ngày, tuy cái giá phải trả là những tháng ngày trong lao tù của Tuấn là quá đắt. Băng qua con đường ruộng quanh co, lầy lội, ngôi nhà lá của Tuấn hiện lên hoang tàn, trống trải.

Chị Nguyễn Thị Thanh Lài (SN 1967, mẹ Tuấn) mới từ ruộng trở về với vẻ ngoài tiều tuỵ, đôi chân trần gầy guộc lấm lem bùn đất. Thắp nén nhang lên bàn thờ chồng, người phụ nữ từ tốn: “Những lời tôi sắp kể, không thêm bớt chuyện gì cả. Tất cả đều là lỗi của chồng tôi, dù linh hồn ổng có về trách cứ, tôi cũng không sợ. Cũng may hôm nay mẹ chồng tôi đi vắng, nếu không sẽ không cho tôi tiếp chuyện hoặc đổ hết tội lên đầu thằng Tuấn”.

Chấm vội giọt nước mắt trực trào, chị bùi ngùi tâm sự 28 năm trước tình cờ quen biết Lê Văn Lưng (SN 1966), người đàn ông theo chị vào thời điểm đó là vô cùng hiền hoà, dễ mến. Nghĩ rằng nếu cưới phải một người tốt mà nhà cửa có đến 29 công ruộng, con cái sau này sẽ có cuộc sống đỡ vất vả, hai người về chung sống mà không cưới hỏi. Nào ngờ đó lại là quyết định sai lầm, kéo dài tấn bi kịch cho chị đến tận bây giờ.

Đầu tiên chị vấp phải sự phản đối của mẹ chồng khi bà không ưng thuận cô con dâu “không môn đăng hộ đối”. Không những chỉ cho một công ruộng để canh tác, mẹ chồng còn thường xuyên đay nghiến, trách cứ khiến chị luôn tủi phận. Thêm vào đó, từ ngày ăn ở với nhau, chị mới phát hiện rõ tính nết biếng nhác, cọc cằn của chồng. Mẹ chồng ghẻ lạnh, chồng không thương, từ đó chị phải đi làm thuê, tự nuôi thân mình và đứa con còn trong bụng, có khi lén đào khoai lang của hàng xóm ăn sống cho đỡ cơn đói.

Càng ngày người chồng càng bộc lộ rõ bản chất tồi tệ. Sau thời gian ngắn vờ tỏ vẻ quan tâm gia đình, anh bắt đầu “sống thật”, nhậu nhẹt bê tha, không chịu làm ăn. Một tháng 30 ngày, đến 29 ngày anh say xỉn, đánh đập vợ không thương tiếc. Chỉ vào chiếc mũi gãy đến giờ vẫn còn nguyên sẹo, chị nghẹn ngào nhớ lại: “Hôm đó ổng nghiền rượu, bắt tôi phải tháo đôi bông tai ra đem đi bán. Tôi không chịu thì ổng nhào tới, ngồi chắn ngang bụng rồi đấm liên tục vào mặt, mặc lúc đó tôi có bầu”.

Không chỉ hành hung vợ, 3 đứa con nhỏ của mình, anh cũng đánh đập không tha. Đứa con gái lớn khi ấy mới 12 tuổi đã bị cha cho nhừ đòn đến bất tỉnh, xỉu giữa ruộng vắng. Tuấn là con trai giữa, khi lên 9 cũng từng bị cha lấy dây xích trói tay chân bỏ vào cái lu đầy nước, suýt chết vì ngộp, dù chẳng ai làm gì có lỗi.

Chịu không nổi, hơn 5 năm trước, chị gom hết trong nhà được 150 ngàn rồi dắt con bỏ trốn lên Sài Thành sinh sống. Sau gần một ngày lội bộ khắp nơi tìm chổ ở, chị may mắn gặp được một chủ nhà có lòng tốt, không đòi tiền nhà trước. Trừ tiền xe, bao nhiêu tiền còn lại trong người, chị đều mua mì gói cho hai con nhỏ dằn bụng qua ngày, còn chị và con gái lớn phải nhịn đói suốt 5 ngày liền. Thấy mặt mày hốc hác, tái mét, người dân thương tình giới thiệu việc làm tại một xưởng cửa sắt, từ đó cuộc sống mẹ con chị mới ổn định hơn.

Người phụ nữ chưa hết bàng hoàng khi kể lại những ngày bị chồng bạo hành

Người phụ nữ chưa hết bàng hoàng khi kể lại những ngày bị chồng bạo hành
Thương con không đủ cha mẹ, sau hơn một năm xa quê, chị dẫn con trở về với hi vọng chồng đã sửa lỗi. Bao nhiêu tiền bạc chắt chiu, chị gom hết mua thêm 3 công ruộng của mẹ chồng và đàn heo nhỏ. Thế nhưng lúc vợ còn tiền thì “gã ma men” còn vui vẻ, khi hết tiền thì trở lại thói hung tàn. Đàn heo chưa kịp lớn, anh đã bán dần từng con lấy tiền ăn nhậu, mua vui ở cà phê đèn mờ, thậm chí còn dẫn gái điếm về nhà ngủ. Chị tuy rất đau lòng nhưng vẫn không dám nói một lời vì sợ đòn đau, khi chịu không thấu lại một lần nữa bỏ nhà lên Sài Thành sinh sống.

Ngày giáp Tết Quý Tị, mẹ con chị về quê mua sắm đồ đạc, thờ cúng ông bà, nào ngờ chuyến đi này nhuốm màu tang thương. Trưa ngày 11/2/2013 (ngày mùng Hai Tết), đợi mãi vẫn không thấy cha đi nhậu về, Tuấn cả gan hỏi mượn mẹ chiếc xe máy để đi chơi với bạn. Người cha say xỉn khi lảo đảo về không thấy xe đâu liền lớn tiếng la mắng vợ, kêu con út đi kiếm. Tuấn hôm đó lại bất thường uống rượu với bạn, nhưng vẫn trở về trả xe, từ tốn nhận lỗi, lên giường ngủ.

Một lúc sau, cha rủ một người bạn về nhà nhậu. Trong lúc ăn uống, người này luôn miệng hỏi thăm về công việc, chỗ ở của mẹ con chị Lài ở Sài Thành và mong muốn qua Tết chị sẽ giúp đỡ khi vợ chồng mình lên sinh sống. Sau khi bạn ra về, người chồng một mực vu oan vợ đã dan díu với người bạn kia, mặc những lời giãi bày, van xin quỳ lại. Chửi một hồi, anh còn nhắc lại chuyện chiếc xe, mắng vợ mình không biết dạy con rồi lao vào nắm tóc, kéo vợ ra vườn, vung tay đánh đập.

Nghe tiếng kêu cứu thất thanh của mẹ, Tuấn choàng tỉnh chạy ra can ngăn, lớn tiếng trách mắng cha. Người cha thấy đứa con “bật” lại, chạy vào nhà xách con dao mác dùng ra. Người vợ vội xông vào nắm chặt tay chồng van xin, giằng co mãi người cha mới chịu buông tay bỏ đi, nhưng không ngớt chửi bới.

Có lẽ sẵn hơi men trong người, Tuấn vác ống bơm xe đạp gần đó đuổi theo, đánh liên tục vào cha nhưng ông may mắn né được, túm tóc con đập liên tục vào gốc cây dừa. Chàng trai tức tốc bỏ chạy vào nhà, quay lại với con dao nhỏ rồi xông tới vung nhiều nhát. Nhát dao hiểm ác đâm trúng tim đã khiến nạn nhân chết ngay tại chỗ.

Vụ án khép lại, người cha vũ phu nát rượu đã chết, nghịch tử đang trong nhà giam chờ phán quyết của tòa. Lạ một điều là dù Tuấn gây tội lỗi tày trời, bà con hàng xóm đều cảm thông, mong muốn hung thủ được toà án thương tình mà xử mức án thấp nhất. Riêng bà nội của Tuấn lại khác. Dù ở sát bên nhà, chứng kiến biết bao trận đòn tàn ác của con trai mình dành cho vợ con, bà vẫn một mực kêu oan cho con trai. Sắc lạnh hơn, bà còn đến trụ sở công an bịa chuyện cháu nội là đứa hư đốn, đề nghị phải tuyên án tử hình, “nhẹ nhất cũng phải chung thân”.

Mẹ Tuấn ngán ngẩm: “Không tưởng tượng nổi bà lại nhẫn tâm vậy. Bao nhiêu sai trái bà đều đổ hết lên đầu thằng cháu. Hồi đó bà ghét tôi đến nỗi kêu thầy cúng về lập đàn “làm phép” để vợ chồng tôi phải li dị, rồi xúi chồng và chị em chồng đánh đập tôi, dù tôi không làm gì nên tội, có chăng chỉ là “tội” nghèo quá. Giờ tôi ở đây mà lòng thấp thỏm không yên vì người nhà chồng thường qua kiếm chuyện và đòi giết tôi “đền mạng”. Nhưng dù thế nào, tôi vẫn phải ở đây, làm ruộng kiếm tiền lo cho con những ngày đi tù”.

T͏‪h͏‪e͏‪o͏‪ Q͏‪u͏‪ốc͏‪ D͏‪ũn͏‪g͏‪ P͏‪h͏‪áp͏‪ l͏‪u͏‪ật͏‪ V͏‪i͏‪ệt͏‪ N͏‪a͏‪m͏‪

N͏g͏u͏ồn͏: h͏t͏t͏p͏s͏://d͏a͏n͏t͏r͏i͏.c͏o͏m͏.v͏n͏

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *